Mình vẫn nhớ cái khoảnh khắc đầu đông ở Nậm Nghẹp, khi sương còn nằm im trên lưng núi và gió thì thở rất khẽ. Người H’Mông gọi mùa này bằng một cái tên đẹp đến lạ: Pàng Tớ Dầy. Trong tiếng Kinh, đó là hoa đào rừng. Nhưng với mình, đó là tín hiệu đầu tiên báo rằng Tết đang lặng lẽ bước lên rẻo đất trên mây này.
Hoa đào rừng ở Nậm Nghẹp nở không vội mà cũng chẳng mau. Từ giữa tháng 12 đến giữa tháng 1 dương lịch, mỗi cây chỉ nở rộ trong khoảng hai tuần. Đủ lâu để người ta kịp nhận ra mùa đang đổi, và cũng đủ ngắn để ai lỡ hẹn sẽ thấy lòng mình trống đi một khoảng. Khi những cánh hoa rụng xuống, lá non tím xanh bắt đầu nhú lên, mỏng manh mà kiêu hãnh, như thể cây vừa qua một giấc chiêm bao.
Rồi thêm chừng hai tuần nữa, những nụ đào bụ bẫm của rẻo đất này lại bắt đầu bung nở. Đào Nậm Nghẹp không mảnh mai. Nó mập mạp, khỏe khoắn, đứng giữa trời gió mà chẳng hề run rẩy. Mỗi bông hoa như được mẹ đất cẩn thận gắn lên cành cây khẳng khiu một mảnh giấy màu rực rỡ, để núi rừng bớt đơn côi trong những ngày lạnh nhất.
Mình hay đứng yên rất lâu dưới một gốc đào, chẳng làm gì cả. Chỉ nhìn hoa, nhìn núi, nhìn mây trôi ngang qua thung lũng. Ở Nậm Nghẹp, cứ có đào là Tết đã bắt đầu. Không cần lịch, không cần pháo hoa, không cần ồn ào. Chỉ cần Pàng Tớ Dầy nở, là lòng người tự khắc biết: một vòng năm cũ đã khép lại, và một mùa mới đang mở ra rất hiền.