Nậm Nghẹp - chờ những bước chân phiêu lãng

Nậm Nghiệp, trong mắt những kẻ si mê thiên nhiên và yêu thích sự bình yên, là nơi mà mỗi bước chân đều như rơi lạc vào từng lùm cây ngọn cỏ, như tan hòa vào từng hơi thở của núi rừng.

Nậm Nghiệp, bản Mông nằm chênh vênh giữa lưng chừng núi, nơi có con đường đất đỏ trải dài mãi không thôi. Những ngày đầu ở bản, mình thường tự hỏi, con đường ấy sẽ đưa mình đến đâu? Sẽ là một vùng rừng rêu phủ xanh mướt, những tán cây táo mèo già nua nở trắng mỗi độ xuân về? Hay là một biển mây lững lờ trôi, chờ ánh hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời?

Nậm Nghẹp hoàng hôn buông
Nậm Nghẹp hoàng hôn buông xuống

Nậm Nghiệp, trong mắt những kẻ si mê thiên nhiên và yêu thích sự bình yên, là nơi mà mỗi bước chân đều như rơi lạc vào từng lùm cây ngọn cỏ, như tan hòa vào từng hơi thở của núi rừng.

Dọc theo con đường ấy, có khi mình sẽ bắt gặp những cánh hoa dại, cánh thì tím biếc, cánh thì vàng ruộm vươn mình từ khe đất, hay những khóm cúc Nậm Nghiệp phất phơ theo gió. Gió ở đây lạ lắm, chẳng mạnh bạo mà chỉ miên man như lời ru của đất trời. Đôi khi, mình sẽ thấy mấy em nhỏ ríu rít chạy đùa, má đỏ au, vẫy tay chào những người xa lạ. Lúc đó, tự thấy lòng mình ấm lên một chút.

Nậm Nghẹp níu chân người lữ khách
Nậm Nghẹp níu chân người lữ khách

Người ta bảo, những ai từng đến Nậm Nghiệp đều dễ dàng phải lòng nơi này. Chẳng phải vì điều gì quá lớn lao, mà chỉ vì nó mang một vẻ đẹp khó cắt nghĩa, như ánh mắt ai đó nhìn ta qua làn sương mờ buổi sớm. Nậm Nghiệp giống như một câu chuyện tình yêu, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, chạm đến tận cùng trái tim người lữ khách.

Nậm Nghẹp con đường đất đỏ
Nậm Nghẹp con đường đất đỏ mãi vấn vương
Quảng cáo

Con đường đất đỏ ấy dẫn mình qua những ngôi nhà nhỏ nép mình dưới rừng Sơn Tra trăm năm tuổi. Ở đó, có suối Tình Yêu rì rầm chảy ngày đêm, mời gọi những đôi tình nhân đến tìm lại khoảnh khắc lãng mạn. Ở đó, có thác Bẫy Tình – nơi thiên nhiên như dang rộng vòng tay, bẫy trái tim kẻ mộng mơ vào một tình yêu không lối thoát với đất trời.

Nậm Nghiệp là vậy, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt, vừa gần gũi lại vừa xa xôi. Nó khiến người ta nhớ, khiến người ta yêu, và cũng khiến người ta day dứt mãi không thôi. Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn đỏ ửng phủ khắp bản làng, mình sẽ thấy lòng mình lắng lại. Những băn khoăn, những hoài nghi của đời sống bỗng dưng tan biến, chỉ còn lại cảm giác thanh thản khi được sống trọn vẹn với hiện tại.

Và rồi, mình chợt nghĩ, con đường đất đỏ ấy có lẽ chẳng dẫn mình đến đâu cả. Bởi đích đến thật sự không phải là một nơi chốn, mà là một trạng thái của tâm hồn. Nậm Nghiệp, với gió rừng, với tiếng suối, với những đồi táo mèo trĩu quả, chỉ đơn giản là nơi giúp mình tìm thấy chính mình.

Nếu bạn là người từng trải, đã đi qua những niềm vui và nỗi buồn, đã nếm trải đủ vị ngọt, chát, đắng của cuộc đời, thì Nậm Nghiệp sẽ ôm lấy bạn như một người bạn cũ. Nơi đây không hứa hẹn điều gì quá lớn lao, nhưng lại có thể cho bạn những điều giản dị nhất: một buổi sáng bên tách trà nóng, ngắm mặt trời rẽ mây, hay một buổi tối ngồi quanh bếp lửa, nghe người dân kể chuyện bản làng.

Vậy nên, bạn hãy đến Nậm Nghiệp đi. Hãy để con đường đất đỏ ấy đưa bạn về với chính mình, về với những kỷ niệm đã quên lãng, về với những mơ ước giản đơn nhất, giống như mình đã từng. Và biết đâu, trên con đường ấy, bạn sẽ tìm thấy một thứ mà bấy lâu nay mình vẫn vô tình bỏ quên: niềm vui khi được sống chậm lại, để cảm nhận mọi điều trong cuộc đời này đều đáng giá.

Nậm Nghiệp chờ bạn, chờ những bước chân phiêu lãng. Chờ bạn, như chờ một người bạn cũ lâu ngày chưa gặp, như chờ một tình yêu không lời hứa hẹn, nhưng luôn trọn vẹn. Vậy, bạn còn chần chừ gì nữa?

Tổng hợp
Bản Nậm nghiệp - Sơn la

Có thể bạn quan tâm